[GÓC ADMIN] NHỮNG “KHIẾM KHUYẾT” PHI THƯỜNG: VĐV KHIẾM THỊ CHINH PHỤC ĐƯỜNG CHẠY MARATHON 21 KM

Có bao giờ bạn nghi ngờ khả năng của bản thân hay chưa? Hẳn nhiều người đã từng nghĩ rằng mình “không có năng khiếu” ở điểm này, mình “thiếu sót” ở điểm nọ, nên không thể hoàn thành mục tiêu được. Hôm nay hãy để tôi chia sẻ với các bạn một câu chuyện nhỏ, về những nỗ lực lớn, để thấy rằng mọi điều tưởng như không thể đều có thể.

Đầu tiên, không biết các bạn đã từng nghe tới Paralympics – Thế vận hội dành cho người khuyết tật hay chưa? Bạn có từng suy nghĩ, làm sao mà một người khuyết tật lại có thể hoàn thành những môn thi sử dụng tới sức mạnh hình thể như điền kinh hay không? Nếu câu trả lời của bạn là có, thì tôi khuyên bạn chắc chắn nên thử một lần xem qua Paralympics, để tận mắt chứng kiến và tự mình cảm nhận sức mạnh và nỗ lực phi thường của họ. Và sau đó, biết đâu được, họ sẽ giúp bạn nhìn ra sự phi thường của chính bản thân bạn đó.

Thế nhưng, thật buồn là Paralympics 2020 cũng giống như Olympics 2020, đã phải lùi lịch tổ chức do dịch COVID-19. Vậy thì, hãy để tôi kể về một nhóm vận động viên cũng không kém phần đặc biệt khác, tại giải chạy Ecopark Marathon EMP 2021 diễn ra vào sáng ngày hôm qua.

Từ 4 giờ sáng ngày hôm qua, là phóng viên đưa tin về giải chạy, đã có cơ hội được đồng hành với giải chạy Ecopark Marathon EMP 2021. Trong không khí hừng hực khí thế của hơn 6000 vận động viên tham gia, đã có những hình ảnh khiến tôi vô cùng xúc động. Vào vòng thi cung đường 21 km, bỗng có một đội thi đặc biệt, chạy với đôi tay được buộc dây thành đôi với nhau, xuất phát một cách chậm rãi ở top cuối. Hỏi ra mới biết, họ là những vận động viên khiếm thị, đến đây mong muốn vượt qua chính bản thân mình. Họ được buộc tay với các pacer (những người dẫn đường) của giải để nhận được sự dẫn dắt trên đường đi. Và cứ thể từng bước một cùng với những tiếng hét mở đường, họ vững vàng tiến lên trên đường chạy của mình.

Đồng hành cùng với pacer, trông ai cũng có phần an tâm hơn. Để các vận động viên tạm quên đi những bước chân, hơi thở nặng nhọc cần sự quan tâm rất lớn của hướng dẫn viên. Suốt quãng đường, những pacer là người vỗ về, hỏi han từ những câu chuyện gia đình, công việc, cho tới động viên, tiếp nước và chia sẻ cách thở, cách chạy sao cho giữ sức. Không chỉ những người dẫn đường, mà chính những vận động viên mắt sáng khác cũng là động lực để những vận động viên khiếm thị tiếp bước. Khi họ dừng lại bên đường, muốn bỏ cuộc vì mệt, chính những lời động viên của người dẫn đường, và sự cổ vũ của cổ động viên và những vận động viên khác đã trở thành sự khích lệ to lớn để họ tiếp bước. Tôi được tận mắt chứng kiến khi đội khiếm thị càng gần vạch đích, mọi người lập tức dạt sang 2 bên nhường đường, hò hét cổ động tinh thần cho họ. Chẳng phải đây chính là tinh thần thể thao mà chúng ta vẫn thường hay nhắc tới đây hay sao?

Cung đường chạy họ chọn dài 21 km, và chúng tôi đón họ ở vạch đích với nụ cười và những tiếng hò vang. Hình ảnh họ chạy về vạch đích với mồ hôi ướt đẫm lưng áo cùng những hơi thở khó khăn nhưng nụ cười luôn rạng rỡ trên môi có lẽ là minh chứng rõ ràng nhất cho câu nói “không gì là không thể”, bởi vì họ thực sự đã biến điều tưởng như không thể, thành có thể.

Như Robert M. Hensel – một vận động viên khuyết tật nổi tiếng – đã từng trả lời: “When everyone else says you can’t, determination says: “YES YOU CAN”. Tạm dịch: “Khi tất cả mọi người nói rằng bạn không thể, sự quyết tâm sẽ nói rằng “Có! Bạn có thể!”.

Đừng bao giờ bỏ cuộc, và hãy tin rằng bạn làm được. Cũng giống như những vận động viên ngày hôm qua, dù họ không thể nhìn thấy đường chạy, nhưng điều đó không ngăn bước chân họ tiến về phía trước. Bởi vì khi đôi chân bạn dám tiến lên và nỗ lực hoàn thành mục tiêu, thì bạn sẽ nhận ra mình phi thường tới nhường nào.

#Ecopark #Ecopark_Marathon #Chạy_Giữa_Thiên_Nhiên #GocAdmin

Comment